Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2009

Còn Đó Trong Tôi Một Nỗi Buồn

KHÁM PHÁ ngôi sao LỘC TỒN và BÁC SĨ 
* BÁC SĨ  luôn luôn đồng cung với LỘC TỒN nhưng người ta thường nói đến LỘC TỒN kẻ để dành, mấy ai nhắc đến  BÁC SĨ kẻ học rộng. Thậm chí phú TỬ VI nói LỘC TỒN uyên bác nhưng thật ra đâu phải vậy, đó là công lao của sao BÁC SĨ. Nói LỘC TỒN có tính thị phi oan cho sao này, thật ra đó là sao  BÁC SĨ còn mang tên kẻ bài bác, bài xích…
* LỘC TỒN thật ra cầm đầu một nhóm sao đặc biệt gồm LỘC TỒN KÌNH DƯƠNG ĐƯỜNG PHÙ QUỐC ẤN ĐÀ LA..
* BÁC SỸ cầm đầu nhóm sao mà ta thường gọi là vòng LỘC TỒN. Việc gọi sai lâu ngày thành thói quen, vả lại vô hại cho nên người viết cũng để yên như vậy. Chính danh tại đây không cần thiết.LUẬN ĐOÁN CÁC CHI TIẾT SAU:

TỒN TẠI, CÒN ĐÓ…

LỘC TỒN chủ tồn tại, còn đó thì đối cung của nó là sao PHI LIÊM chủ tan rã, ly tán, phân chia, chia ly. Khi bên nầy tồn tại bên ngoài kia PHI LIÊM tan rã ra thành những mảnh vụn. Tạo ra quy luật “ta còn thì mầy mất”. Trong đời thường ta thường gặp các câu hỏi. Anh ấy có còn không? Công ty ấy còn tồn tại không? Mối tình ấy có còn không?... Hằng trăm câu hỏi xoay quanh chữ “Còn”. Nếu không bị phá cách thì thấy LỘC TỒN ta có quyền nói còn. Đúng chưa? Nhưng quan trọng là cái gì còn? Còn đau à, còn ngoại tình à, còn theo giặc à, còn khổ à… Nếu thấy vui như ĐÀO HỒNG HỈ ta nói vui, nếu thấy TANG KHỐC lại còn khóc nữa. Vì thế Hạn LỘC TỒN có người lại nói còn đó trong tôi một nỗi buồn. Cũng có người lại nói Địa vị còn thế là vui rồi.

DÀNH DỤM, DỒN CẤT, ĐỂ DÀNH, Kẻ để dành…

* Đó là tính chất của kẻ ưa để dành có thế mà giàu. Đi với LƯU HÀ thành cách lưu trữ. Trái tính với LỘC TỒN là PHI LIÊM là đem chia chác ra, phân chia ra. Hai sao ở 2 thế đối đầu nhau luôn xung chiếu lẫn nhau.
* LỘC TỒN lấy câu 'Tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn' làm phương châm lẽ sống, đến miếng giẻ rách cũng dành dụm cho… con cháu đời sau. Vì LỘC TỒN là cái kho chứa  tài lộc, mà ta đang ở thời kỳ (quan niệm cách đây trên 2000 năm) cái gì cũng tài lộc được hết. Bạn cũng từng thấy những kho hàng đồ sộ, đến những kho nho nhỏ trong nhà bạn, đến chẳng có gì gọi là kho, biến tủ thành kho, biến túi xách thành kho… tùy thuộc rất nhiều vào các sao Tầm quan trọng chỉ sự to lớn như KHÔI VIỆT, HỒNG LOAN… Cụ thể LỘC TỒN đi với các sao nầy ta có quyền đoán. Ôi! cái kho gì to thế. Do là cái kho sao nầy ưa sao Tài Sản (là VŨ KHÚC) để ta nhìn vào kết luận kho nầy chứa tiền. Còn ham muốn một ngôi sao chủ về nhà kho là THIÊN PHỦ. Thế là bạn biết kho và nhà kho. Ví dụ ta có VŨ PHỦ + LỘC TỒN không bị phá cách, thế là thoải mái.
Trở lại với dành dụm và để dành nhưng cũng có kẻ dành dụm nước mắt, có kẻ để dành tai họa lưu lại về sau như thị phi, như nợ nần cho cháu phải trả, những oán hờn, nghiệt ngã.

KẺ HỌC RỘNG, Kẻ Sỹ Đây Rồi:

Sỹ là người có học, người đi học. Sỹ phu là người đàn ông có học, Kẻ Sỹ là kẻ có học tùy quan niệm của mỗi người, như Nguyễn Công Trứ nào là chưa ra làm quan phải như thế nào, làm xong rồi phải sống như thế nào, đó là quan niệm cá nhân. Cũng như Khương Tử NH a ngồi câu nơi sông Vị với lưỡi câu thẳng là huyền thoại nhưng có kẻ tin (tin thì theo đó mà làm để chết đói, ngây thơ hết chỗ nói) chẳng qua ông ấy chưa gặp sao “Thời Cơ”, sao “Khúc rẻ cuộc đời”, sao “Bước Khởi Đâu” ẩn dật, âm thầm câu cá mưu sinh gặp Minh Quân phát hiện vời ra giúp nước. Y sỹ, Họa sỹ, Văn sỹ, Nhạc sỹ, Thi sỹ, Tu sỹ… có phải là kẻ sỹ không? Không phải Sỹ sao người đời phong cho Sỹ? Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu có phải kẻ sỹ không? Cuối đời ông ấy làm nghề bói toán kiếm sống. Các Sỹ đâu có cần thiết phải được ông Vua công nhận là kẻ sỹ, chịu chữa bệnh cho Vua mà không chữa cho dân lành, các Sỹ đều giống nhau ở chỗ sỹ diện của người có học không chịu phục vụ cho kẻ ác, kẻ bất tài. Kẻ sỹ không thể hôm nay viết như thế nầy, ngày mai viết thế khác, không thể hôm nay ca ngợi người nầy ngày mai ca ngợi người khác. Thậm chí có người không thèm ăn thóc nhà Chu, đúng là ngốc sỹ, nhà Chu cũng ăn thóc từ nhân dân mà ra. Kẻ sỹ chỉ là người có học mà thôi, tùy theo nghề học mà ta có một họa sỹ khác với một thợ vẽ. Một Họa sỹ gởi gắm tâm trạng trong bức tranh, thợ vẽ chỉ sao chép lại mà thôi. Đói thì cũng vẽ chân dung bậy bạ kiếm sống, cần thì pano cũng chơi, làm gì có chuyện cầm cọ chờ vẽ râu Vua mới được gọi là Họa sỹ.
Ngôi sao Bác sĩ có cách đây vài ngàn năm với nghĩa kẻ học rộng, kẻ bài xích không liên quan gì đến ông Bác Sỹ ngày nay hết. Vì sao y bác bỏ, y bài xích. Xem tiếp.

 BÁC BỎ, BÀI XÍCH, BÀI BÁC…

Là tính chất của sao BÁC SĨ nếu có TRIỆT thành cách bài trừ (một sao bài bác gặp thêm một sao trừ bỏ). BÁC SĨ bài bác vì PHI LIÊM ở đối cung phỉ báng, mạ lỵ, hàm hồ quá và sao này còn làm nhiều điều sai trái, bất chính. Cho nên MỆNH Hạn ngộ sao  BÁC SĨ vướng phải thị phi. Bác bỏ luận điệu sai trái là sao BÁC SĨ, sao nầy luôn luôn đi chung với LỘC TỒN.
Nhưng điều muốn nói tính chất văn học của sao BÁC SỸ rất là cao, buồn cười sao “cái kho” hưởng hết. Sao BÁC SỸ chung sống với LỘC TỒN bị lu mờ bởi sao tài lộc nầy (sống với người giàu chịu thiêt, trình độ của BÁC SỸ bị LỘC TỒN hưởng hết). Ngoài đời cũng có một câu ca dao mới cũng hay: “Thủ kho to hơn thủ trưởng, đến nhà thủ trưởng lại tưởng là kho, đến nhà thủ kho lại to hơn thủ trưởng”

THĂM HỎI, TƯỞNG NHỚ…

Thăm hỏi ai còn hay mất. Tưởng nhớ thăm hỏi. Hợp với sao ĐIẾU KHÁCH
Đặc biệt vận hạn đến sao LỘC TỒN lòng thường tưởng nhớ đến ai đó, vì từ LỘC TỒN ta có bộ TƯỚNG ẤN và TƯỚNG QUÂN, BỆNH PHÙ  tam hợp, bộ nầy thực chất là ấn tượng vui buồn, vinh nhục… khiến lòng ta có những phút giây hồi tưởng mạnh nhất là có thêm KHÔI VIỆT từ đó ta luôn băn khoăn ai còn, ai mất..
Điều đáng nói nữa LỘC TỒN trong nhịp đời chủ sự tồn tại, đi với Cát tinh có nghĩa là tồn tại trong niềm vui, trong thành công. Hợp với LIÊM TRINH là trường tồn như đã nói, hợp với LƯU HÀ là tồn tại và lưu lại. Đi với tài tinh như VŨ KHÚC, THIÊN PHỦ là giàu sang, đi với CƠ LƯƠNG là phú quý ông. Đóng ở MỆNH hưởng tổ nghiệp, đồng thời là “trọng hậu đa y thực” (lo lắng dành dụm về sau có nhiều áo quần và thức ăn). Đóng ở Điên, Tài là “đôi kim tích ngọc” (vàng chôn ngọc cất). Tuy nhiên LỘC TỒN không phù hợp với một số sao điển hình là CỰ MÔN , PHÁ QUÂN, KHÔNG KIẾP , HÓA KỴ. Đáng sợ là đi với KHÔNG KIẾP.
“LỘC đảo MÃ đảo kị THÁI TUẾ chi hợp KIẾP KHÔNG.”
“KIẾP KHÔNG, THÁI TUẾ suy vi. LỘC MÃ ngộ TRIỆT ích gì mà mong.”
“LỘC ngộ KIẾP KHÔNG đồng qui.
Cũng là vô dụng hoá vi cơ hàn.”
LỘC TỒN khi tốt và khi xấu
KHI TỐT:
Là kẻ có trình độ được quyền bài xích, bài trừ, bài bác cái xấu.
Là tồn tại lâu dài với quyền lực, địa vị, tài sản.
Bảo tồn, bảo tàng tài sản, di sản, sự nghiệp cha ông để lại đến ngày sau. Tồn tại theo năm tháng
Là dành dụm được, dồn cất được, là của để dành.
Là cái kho tài sản do dành dụm mà có.
KHI XẤU:
Không tồn tại, là mất đi, là không còn. Từ không còn địa vị, tài sản đến không còn tính mạng. Không bảo tồn được địa vị, di sản, sự nghiệp cha ông để lại. Nếu có còn là còn tai, còn hoạ, còn oán, còn thù, còn buồn phiền uất hận, ngậm ngùi theo năm tháng. Còn lại thân thể tật nguyền với con tim thương tích. Là cái túi rỗng không tiền, thậm chí không có giấy tờ minh chứng.
Là bị cấm cất trữ, cấm giữ gìn dù cho đó là di vật, di sản của tiền nhân, là kỷ niệm của bản thân, là công lao cả cuộc đời bồi đắp. Thậm chí còn can tội lưu trữ, tàng trữ. Xấu quá thì đôi khi không còn cả mồ mả, không còn con cháu phụng thờ.
MỘT PHÁ CÁCH của LỘC TỒN.
CỰ MÔN+ LỘC TỒN:
“CỰ phùng TỒN TÚ cát giả tàng hung”.
Cách cát giả tàng hung, hay còn gọi là cát xứ tàng hung. Chữ giả nầy các sách TỬ VI âm qua chữ Việt là dã hoặc dả nghĩa của nó là giả so với thật, vậy thì viết giả là chính xác. ‘Cát giả tàng hung’ là Tốt giả ẩn tàng hung họa thật. ‘Cát xứ tàng hung’ là trong cái tốt đẹp ẩn tàng hung họa. Ví dụ rất cụ thể, rất thực dụng là con heo quay, con gà quay trông rất ngon lành, rất đẹp mắt màu sắc đẹp không chối cãi nhưng chắc chắn rằng, tôi có 2 con heo, một tươi và một con chết bệnh. Dĩ nhiên tôi chọn con chết vì bịnh tôi quay. Thế thôi, cho nên thịt heo ngon nhất là thịt heo luộc. Con gà ngon nhất là con gà luộc.
* Trong cái tốt đẹp ẩn tàng hung họa. Trong đó nổi bật sự bất mãn, sự không hài lòng tồn tại.  Liên quan đến sự dồn cất, gởi cất, dành dụm, để dành. Vì những cái dành dụm không hiệu quả, phản tác dụng, gây hậu quả. Cái mà CỰ MÔN phản đối, CỰ MÔN chê bai chỉ trích, CỰ MÔN là ông Vua thứ 3 đã quyết không nên cất giữ nó, dành dụm nó… Thế mà LỘC TỒN chỉ là một bàng tinh thôi cứ để dành. Vậy thì cái gì tồn tại đó là tồn tại sự bất mãn. Cảnh chồng nói là việc chồng, vợ làm theo ý mình. Và ngược lại để rồi thấy chưa. Cất vàng làm gì? Vàng đâu có lên giá. Mua đất làm gì để giờ đây sụt giá. Chứng khoán thì khi cao không bán, chừ rẻ bán cho ai?... vô số chuyện khôn lường.
* Cũng là cách xung đột mâu thuẩn của kẻ trên và người dưới, mạnh ai nấy làm. Trên bảo dưới không nghe. Trên phản đối dưới bài bác. 2 cái mâu thuẩn cùng tồn tại song song với nhau. Trong gia đình là sự bất mãn của cha mẹ với con cái, của chồng đối với vợ, của anh đối với em…
* Cũng còn là cách. Ngôn ngữ bất cẩn.
Một lời nói bất cẩn với kẻ trên, hoặc với kẻ ngang hàng nhưng để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người khác không xóa nhòa được. Cũng quy về tồn tại sự bất mãn. Bất mãn là CỰ MÔN mà tồn tại là LỘC TỒN = Tồn tại sự bất mãn. Nói mấy mọi việc vẫn Vũ Nh ư Cẩn con của ông Vẫn Nh ư Cũ.
Còn đó trong tôi một nỗi buồn
Mây trời xanh ngắt gợi nhớ thương
Lối cũ ta về không gặp lại
Thì hỏi làm sao không vấn vương?

haiyentlvn73 haiyentlvn73's photo
4000

  • Ngoc Ngoc
    • Ngoc
    • Nov 10, 2009 1:27 PM
    Thưa bác, bức hình trên có phải là hình của bác thời trẻ không ạ? Ôi, đẹp trai quá!
  • Private comment
  • Dr.Phan Dr.Phan
    ... Có thể chỉ giúp cháu nên đọc thêm  ở đâu để hiểu thêm về mấy khái niệm này không ?! Cảm ơn Bác 
    • Bửu Đình Bửu Đình
      "Khái niệm" về Tử Vi cháu tìm lui lại bài viết Bí mật Ngôi Sao Tử Vi trong đó có những địa chỉ cần thiết để tải sách về học thêm. Trong Trả lời Bình luận
  • PhongVân PhongVân
    May cau tho tren hay lam chu
    chau chuc chu luon luon vui ve !
    • Bửu Đình Bửu Đình
      Câu thơ đối đáp 'Chiếc lá thu' của cháu hay lắm kìa.  
  • Thiên Phủ Thiên Phủ
    lộc tồn luôn có kình đà giáp , như vậy lộc tồn cư tài điền tốt hơn thủ mệnh phải không bác , mệnh có lộc tồn cố chấp ?
    • Bửu Đình Bửu Đình
      Mệnh có Lộc Tồn tốt hơn, Điền có Lộc Tồn tức Mệnh có HAO đi với Kình hay Đà dễ gặp phiền toái. Mệnh có Lộc Tồn + Cô Quả là cố chấp. Mệnh có LT hay tam hợp có sao nầy hợp hầu hết chính tinh. Trừ PHÁ QUÂN, CỰ MÔN nhì là THẤT SÁT THAM LANG có tính phức tạp. Nếu Mệnh LỘC có HÓA KỴ tức là cách KÌNH ĐÀ hiệp KỴ vi bại cục. Giá trị như cách Cát Xứ tàng hung vậy. Nghĩa là 'tồn tại mối nghi ngờ'
  • Vua Lộc Vừng Vua Lộc Vừng

    Cháu chào Bác!
    Bác lúc trẻ đẹp trai quá ta. Hi hi hi.
    Hôm nay là ngày thầy thuốc , là ngày lương y như ... dì ghẻ. Bác viết về sao Bác Sỹ và tựa đề Còn đó trong tôi một nỗi buồn. Không lẽ ngày xưa Bác thi vào Y khoa không đạt hay sao mà buồn hả Bác. Hay là chiếc xe tăng kia mang áo tím của Bác đi xa nên Bác buồn.
    Cháu thích bài hát : Ngàn thu áo tím ấy của vua tango Hòang Trọng lắm nha Bác. Cháu có một cô bạn học chung đại học rất thân ( đến bây giờ) là người Huế luôn đó. Cô ấy rất thích bài này nên cháu nghe rồi thuộc luôn.
    "Còn đó trong tôi một nỗi buồn
    Mây trời xanh ngắt gợi nhớ thương
    Lối cũ ta về không gặp lại
    Thì hỏi làm sao không vấn vương?"
    Đọc mấy câu thơ của Bác buồn như bài thơ Tím mà cháu biết ( nhưng không nhớ tác giả) cũng viết về Huế và buồn đến ... tím người.
    " Mai mốt rồi đông người mỗi ngã
    Anh lại đường xa trãi kiếp người
    Tím cả khung cầu sông nước tím
    Đời sao nhiều tím thế em ơi"
    Cuộc sống này làm sao không có nỗi buồn phải không Bác? Cháu kính chúc Bác luôn vui!!!
    Cháu Phúc.
    • Bửu Đình Bửu Đình
      Bác trả lời bên tin nhắn của cháu.
Đăng nhận xét