Thứ Hai, ngày 01 tháng 8 năm 2016

Mất và Xa.


Các bạn đang nghe bài Trăm Nhớ Ngàn Thương. Nếu bạn không muốn nghe nhấn nút vuông chặn nó lại. Thông số kỹ thuật của flash là 3,1 MB. Phần âm thanh là 2,45MB còn lại là hình ảnh. Chất lượng âm thanh là 48 kbps, muốn chất lượng bao nhiêu cũng được. Khổ là tải trang rất chậm. Trang blog hiện nay mất khoảng 13 giây mới tải xong toàn bộ. Băng thông dành cho trang chỉ khoảng 700 Kb.

Toàn bộ nội dung nói về đánh mất cuộc tình, xa cách con người mình thương. Rõ ràng nội dung dễ hiểu là thế. Nhưng đâu đó vẫn có người hiểu lầm, hiểu sai... khi nói mất và xa lại luôn luôn nghĩ rằng; là đánh mất cuộc tình, tình nhân phản bội...

Mất và xa chỉ là 2 động từ, chứ không phải là mệnh đề hoàn chỉnh.
Mất cái gì? Mất địa vị, mất thanh danh, mất tài sản. Đó là 3 cái mất quan trọng, ngoài ra còn có nhiều cái mất mát khác. Mất người do chết, do bỏ đi... Mất sức khoẻ do tai nạn hoặc bệnh. Xấu nhất là mất mạng. Lúc đó xa là gì? Xa lìa nhân thế, xa lìa dương trần.

Nếu chỉ phân tích mất người do chết, do bỏ đi... chỉ ngần này thôi cũng mệt nghỉ.
Ví dụ;
Chỉ huy cái quái gì, có bao nhiêu quân lính nướng sạch. Lần nào cũng thế.
Đó là tướng sát quân.
Lại đến tướng sát quân dạng khác.
Mầy chỉ huy kiểu gì, lính mầy cứ xin tao cho đi đơn vị khác, bằng không nó đào ngũ.
Có nhiều lý do phải bỏ đi. Vì bị ức hiếp quá đáng, bị bóc lột, bị hành hạ, áp lực công việc... nhiều cái bị kể sao cho hết.

Đó là trong đời sống quân ngũ. Còn trong kinh doanh thì sao? Cũng thế thôi. Vào ra 2 chữ giản đơn. Khi vào nói rằng;  Lương x đồng, ăn trưa, bảo hiểm, chăm lo sức khoẻ, bổng lộc tức lương thưởng... Khi chưa vào không nói chữ trừ,  chữ phạt.  Vào tròng rồi hay vào trong cũng thế.  Hoá ra bổng là cây gậy Đả cẩu bổng pháp... Thôi đành ngậm ngùi ra về. Đó là chưa kể, chưa nói đến mà nói sao cho hết, ức hiếp, phỉnh phờ  người lao động. Sau tết, một số công ty, xí nghiệp vắng hoe. Bây giờ có cúng bái, bùa phép, linh vật, phong thuỷ, ngậm củ ngải to tổ bố nói chẳng ai nghe. Còn cả gan bố láo cho là không linh thiêng, linh ứng.

Công nhân biểu tình, lãn công là may. Vì 1 số chấp nhận mất các số tiền ảo, tiền thưởng gầy gò đã ra đi từ lâu. Như vậy các doanh nghiệp cũng ca bài. Mất em rồi, xa em rồi dạng khác, điệu khác..

Trong đời thường Mất và Xa nhau cũng rất dễ xảy ra.
Chỉ xét về mặt tình cảm thôi là thấy rất dễ xảy ra.
Nó chỉ biết lạm dụng thôi ành à. Mở miệng là xin xỏ, chiếm đoạt, chỉ ưa được chứ không ưa mất.... Thôi đành xa. Vậy thì lỗi do THẤT SÁT.
Mở miệng là cứ chê bai phản đối, chẳng làm mà cứ nói. Nghe thôi cũng phát bịnh. Thôi đành mất. Vậy thì lỗi do CỰ MÔN.

Nhưng tại sao cũng  THẤT SÁT, người  này nói được chứ không nói mất. Còn CỰ MÔN nói gần chứ không nói xa là do đâu. Cũng tại các sao đóng quanh đó thôi.

Từ giận hờn đưa đến mất nhau, rồi xa nhau là còn nhẹ nhàng nhất. Để rồi “Chiều hôm nay trời thanh vắng, em đi về, về với ai?”... Biết đâu người ta khóc sụt sùi 1 mình. Vừa thoát ly khỏi tay THẤT SÁT, chứ đâu phải ngoại tình, theo tên khác.

Lại biết đâu người ta làm đơn khởi tố, đấu tố vì những ngày sống dưới sự kềm kẹp, ức hiếp quá đáng, lạm dụng tình dục. Từ Mất và Xa, có khi chuyển qua Đấu và Tố. Đấu là THẤT SÁT, tố là CỰ MÔN.

Trong số đó không thiếu, các trường hợp cầm nhầm đồ vật. Nhưng ông chánh án có ngải ăn, ngải nói trong người lại bảo; khởi tố vì can tội cướp đoạt. Chưa dừng lại đó. Có người lại bảo; bị khởi tố vì can tội làm thất thoát .. vợ. À quên, thất thoát tiền tỉ, tỉ của nhà nước. Trời hỡi, ngó xuống mà coi. Làm thất thoát là có tội. Trong khi các danh tướng Trung Quốc, nhiều vô số kể, không thể nhớ hết. Có công thu nhập biết bao nhiêu tiền của như núi, lại cũng có tội. Biết sống cách nào đây.

Các THẤT SÁT luôn luôn xài chữ mất hay được. Trước khi nói mất bao giờ cũng nói được. Nào là chức vụ mới nghe thôi đã lạnh. Nhà cửa, phương tiện, nhân tình...  nghe đến là ham. Thế rồi, một hôm đi ngang qua cửa CỰ MÔN, bao giờ cũng có THIÊN THƯƠNG hội họp tại đó. CỰ MÔN lên tiếng phản đối, tố cáo... Thôi đủ thứ chuyện. Thế là từ được chuyển qua mất. Sau khi thương lượng không thành, cộng trừ thấy rằng mất nhiều hơn là được.

Lại nói đến CỰ MÔN đi ngang qua nhà THẤT SÁT, luôn luôn có THIÊN SỨ hội họp tại đó. Mặc dù có sứ giả báo tin, nhưng THẤT SÁT nhất quyết không cho CỰ MÔN vào nhà. Mầy là CỰ MÔN mầy đứng ngoài cổng mà thôi. Mầy là bọn phản bội, khi cần mầy gần, không cần mầy xa.  THẤT SÁT thà mất không muốn được.
Như thế là nhẹ tội. Nặng tội là CỰ MÔN bị khởi tố và THẤT SÁT định đoạt số phận của CỰ MÔN.

THẤT SÁT đi qua CỰ MÔN, hay CỰ MÔN đi qua THẤT SÁT dễ nói đến 2 chữ Mất và Xa. Liệu CỰ MÔN đi qua PHÁ QUÂN nói cái gì?  CỰ MÔN gặp TỬ VI nói cái chi?  Rồi THẤT SÁT gặp THIÊN CƠ có lý nào nói Mất và Xa vô duyên thế.. Rồi CỰ MÔN gặp THAM LANG nói sao?

Phối hợp 2 chính tinh để luận đoán là 1 trong các đề tài của Tử Vi Ứng Dụng.
Không phải vô cớ người ta nói Mất và Xa.