Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

THƯƠNG BINH và NỖI NHỚ









THƯƠNG BINH và NỖI NHỚ.

                                               
Truyện ngắn của Bửu Đình.

Tôi… tôi là… tôi là 1 thương binh.
Nhưng tôi không may mắn như Phạm Duy mô tả. Là “Máu đào đã nhuốm trên thây bao
nhiêu quân thù…”  Mà chỉ là.
Từ ngày, từ ngày tôi đã bị thương.
Máu đào, thắm cát quê hương của mình.
Tôi trở về quê hương sống nương nhờ vào người mẹ. Tôi về sống với ruộng nương. Tình thương mẫu tử còn vương tràn trề. Và tôi nhận thấy rằng. Từ ngày tôi đã bị thương. Trong lòng tôi lại tơ vương biết bao nỗi buồn…
Số là, làng tôi là 1 ngôi làng hẻo lánh, nhà tôi lại ở cuối làng. Tôi học hành ở phố huyện cách làng gần 20 cây số. Ở đó, tôi có quen cô học sinh cùng lớp. Ngày ra đi cô ta khóc lóc, ngày trở về lặng lẽ buồn tênh. Tôi để lại chiến trường cánh tay phải thân yêu, nay trở về với cánh tay cụt và con tim cũng cụt theo. Chao ôi! Là buồn, mỗi khi cầm nắm vật gì đó cánh tay ma cứ đưa ra theo phản xạ tự nhiên. Nhiều năm sau và nhiều năm sau nữa cũng có thói quen ấy, nhất là mỗi khi nằm mơ thấy mình có đủ 2 tay, thức dậy mới hãi hùng làm sao. Giá gì cứ nằm mơ như thế mãi, thế mãi. 
Tôi lại nhớ đến cô bạn gái ngày xưa. Đầu óc hoang mang vô cùng, mất 5, 7 tháng tôi tập viết với bàn tay trái.  Một hôm, tôi cho là chữ viết đạt nhất. Tôi nắn nót 8 chữ mà thôi. “Bạn ơi! Bạn còn nhớ đến tôi không”. Tất nhiên như 1 người chiến binh tổ chức tốt trận đánh, tất cả các tình huống xấu nhất đều đã dự phòng. Và tình huống xấu nhất đã đến. Tôi nhận được vỏn vẹn mấy chữ. “Em đang chuẩn bị ĐÍNH HÔN”. 6 con chữ như 6 con quỉ nhảy múa trước mắt. Mà tại sao lại viết hoa 2 chữ đính hôn, một cách trang trọng chọc tức tôi ư?
Quân ta phân tích: Một là, người ta chẳng bị thương tích gì ở tay, sao viết ngắn gọn như thế. Hai là, nét chữ rất cẩn thận không có gì vội vàng cả. Tất nhiên có sự suy nghĩ. Quân ta tự an ủi rằng, không viết sau này gặp nhau hư hoa: Anh trở về mà em không biết. Ngẫm nghĩ như thế lại hay. Vì khi đi có hẹn ước ngày nào anh trở lại… nhưng có hẹn ước trở về với 1 cánh tay đâu. Về với 1 cánh tay nó khác chứ.
Từ ngày, từ ngày tôi đã bị thương.
Ngồi đây tôi đếm, tôi vương biết bao nỗi sầu.
Chiều về tim vỡ càng mau.
Mệnh thì chí lớn, Thân đau thôi dành.
Nỗi buồn chẳng biết để đâu…
Và cứ thế mỗi khi chiều xuống, đêm về lòng như thấy quặn đau là điều có thật. Nhịp tim cũng rối ren mỗi khi chiều về. Ruột héo gan mòn đâu có phải bịa đâu. Người xưa đã ví đoạn trường là đứt ruột kia mà, chả lẽ người xưa lại dối gạt người đời nay. Rồi người nay lại tiếp tục viết điều bịa đặt để lại cho người đời sau nữa ư?
Chiều về, chiều đến, chiều đi.
Không ai cản nổi mỗi khi chiều về.
Chiều về ai nhớ mình không.
Ai mong, ai đợi, ai trông chiều về.
Cứ thế, cứ thế và chiều cứ về theo tuần hoàn đã sắp đặt sẵn. Đằng xa bên kia rặng núi vẫn nghe rõ ầm ì tiếng đạn bom. Những tin tức bạn bè quen biết toàn những tin buồn đứa chết, đứa bị thương. Lại có những tin không vui khác những thằng VŨ KHÚC nhát gan lại thành công, thằng can đảm lại nát bét. Bọn SÁT PHÁ THAM giỏi tử trận, bọn SÁT PHÁ THAM ba hoa đánh giặc miệng giờ lại làm cha. Thế có buồn không chứ. Và trong khi nỗi niềm thất vọng lên cao nhất. “Chị ấy” đến lại với tôi. Có nghĩa là chị ấy thường hay đến thăm tôi.
-        Sao chị chưa lấy chồng?
-        Không biết người ta có thương mình không mà lấy. Biết lấy ai chừ.
Nghe thế tôi mới sực tỉnh, đúng thế, làng tôi bây giờ trai tráng ra hết ngoài mặt trận. Những kẻ bị thương như tôi trở về rất là ít. Chiến trường vẫn đang còn căng thẳng.
- Thế ngày trước chị để ý ai trong làng này không?
-        Có để ý 1 người, người ấy ra đi trở về thành thương binh. Không biết họ có biết không để mà nói.
-        Ủa đứa nào mà em không biết. Có mấy ai thương binh làng ta đâu.
-        Người đó là anh đấy.
-        Ủa sao lạ vậy. Tại sao tôi không biết gì cả.
-        Tại mình có người yêu ở phố huyện, đâu quan tâm đến con gái trong làng nữa.
            Tôi lúng túng không biết xưng hô như thế nào. Chị ấy với tôi không xa lạ gì. Bảy năm trường học trên phố huyện đi ngang nhà chị ấy ở đầu làng, và cũng có thời học chung tiểu học. Không hiểu sao chị ấy không học nữa. Nhà chị có hàng chè tàu cắt rất khéo thâm thấp, có 2 trụ vôi làm cổng. Thường hay gặp nhau ngẫu nhiên hay cố ý mỗi khi đi về. Hóa ra những lần gặp gỡ chuyện trò vu vơ đó là có sự cố ý. Những câu nói - có người trong làng để ý có biết không? Chị bịa có ai đâu mà- Tôi luôn luôn gọi là chị vì chị ấy lớn hơn tôi 4 tuổi. Bây giờ mọi việc đã rõ. Nhìn người phụ nữ 30 tỏ tình làm tôi xúc động. Tôi dùng cánh tay trái còn lại kéo chị vào lòng. Chị ấy gục đầu vào ngực tôi khóc rưng rức. Tôi vuốt lên mái tóc thơm mùi bồ kết. Tôi thở dài, chẳng còn cánh tay nào để ôm người khác nữa.
-        Anh còn nhớ người ở phố huyện không?
-        Không, họ đi lấy chồng rồi. Mà … mình - tôi vẫn lúng túng cách xưng hô - trở thành phế nhân rồi. Ai mà thương yêu chi nữa.
-        Vẫn còn có em đấy.
-        Cám ơn… em. Tôi cố gắng hết sức mới nói tiếng em đầy ngỡ ngàng.
            Ôi! Thật hanh phúc biết là bao. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua chiếc áo mỏng, chẳng hiểu làm sao tự nhiên tôi cũng khóc. Nhớ, nhớ, nhớ… những lần chị rủ vào vườn nhà ăn trái cây vô tư trong sáng… phụ nữ hay vậy ta, càng nghĩ lại thấy càng  thương, chứ không nghĩ đó là điều giả dối.
              Chiều về trên cánh đồng xa.
               Tôi cày, vợ cấy đôi ta sum vầy.
               Đêm về nàng đó tôi đây.
               Hàng trăm thư viết trao tay buồn cười.
Chúng tôi sống với nhau những tháng ngày hạnh phúc. Tôi tha hồ viết lách với cánh tay trái càng ngày càng nhuyễn, dưới ngọn đèn dầu. Vợ tôi thì may vá, bất cứ miếng vải nào cũng tận dụng tối đa, không có cái gì bỏ đi. Quần dài thành quần đùi, vạt quần sau tốt hơn vạt quần trước. Nhiều miếng vải nhỏ biến thành áo gối. Tôi cứ viết thơ gởi tặng vợ tôi, đặc biệt nàng lại rất giỏi chính tả. Em ơi! Em ơi! Chữ này là dấu ngã hay dấu hỏi. Bằng cách quỉ quái gì không biết, trả lời rất chính xác. Cổng dấu hỏi hay dấu ngã em. Cổng với cửa 1 thứ, phải là dấu hỏi… Ngọn đèn dầu càng hao nhiều thư tình gởi vợ ngồi bên cạnh càng dày thêm.
               Chiêu về tôi viết, nàng khâu .
               Tình thư càng thắm, càng lâu càng nồng.
                Ngoài đồng hoa lúa trổ bông.
                Mực xanh, giấy trắng, tình hồng của ta.
Đến nay tình thư đã lên đến trên 270 lá không biết dài đến bao giờ.
                Đêm về tôi viết, nàng khâu.     
                Đèn soi chung bóng thương nhau càng bền...
Ngồi nghe người thương binh kể chuyện rất thú vị, câu chuyện tình dễ thương. Câu chuyện, tôi kể các bạn nghe, bắt đầu bằng sự tò mò vì chợt nghe bài Nhớ Người Thương Binh, rồi dừng chân lại, rồi hỏi thăm nhau. Tôi đặt thêm câu hỏi, vì cảm thấy người thương binh ấy không muốn kể thêm nữa.
-        Câu chuyện về sau ra làm sao? Hạnh phúc mãi thế không?
Tôi không nén được tò mò. Người thương binh khề khà uống  nước, lại nói.
-        Chúng tôi sống với nhau đúng 10 năm….
Một hôm, tôi lên phố huyện tìm mua một ít sách báo về đề tài nông nghiệp, như anh biết đấy ở thôn quê rất cần thứ đó. Nhà sách vẫn như ngày nào nhưng bây giờ chật chội hơn. Sách nhiều hơn, tôi đang đứng ở góc vuông giữa 2 bức tường sách. Cảm giác hình như có ai đang ở sau lưng, một bàn tay xoay vai tôi lại, điều bất ngờ là gặp lại cô bạn cũ ngày xưa.
Người ta nhìn tôi với ánh mắt khó tả, là vừa nghiêm khắc lại là vừa hờn trách. Tôi chẳng có đường nào tránh mặt.
Vì trước đó tôi đã tránh gặp một lần. Lần này đành chịu thua. Lúng túng tôi cất tiếng chào theo phản xạ tự nhiên. Chào bạn. Vì từ lâu tôi tự nhủ lòng xem người ấy như là bạn. Người bạn cũ nhìn tôi với ánh mắt rất đặc biệt, ánh mắt ấy đáng lý dành cho tôi mới phải.
-        Anh không còn từ gì gọi nhau nữa sao? Ngày xưa chúng ta đâu có gọi nhau như thế. Sao anh không gọi THÁI ÂM à ơi! Nữa đi. THÁI DƯƠNG à, cách đây 3 tháng chúng ta đối diện với nhau 1 lần. Anh bỏ đi em réo gọi tên anh. Ngay cả tên của anh, anh cũng quên là sao? Hay là tình của ta anh cũng quên rồi sao? Có đúng là anh đã quên em, có đúng là anh oán hận em không?
-        Nhưng bây giờ chúng ta là bạn bè là hay nhất.
-        Nhưng em có đồng ý, lúc đó mới là bạn bè. Nếu em nói điều này ra, có thể anh cho em nhỏ nhen. Nhưng không nói điều này ra anh oán hờn em đã đành, còn em lại đâu khổ, nỗi lòng của em, anh không hiểu được oan cho em lắm.
Đến đó, từ đôi mắt THÁI ÂM lăn dài những giọt nước mắt, bàn tay trần lau vội vàng.
-        Có chuyện gì đâu mà phải khóc.
-        Đã nói chuyện khó nói mà. Nhưng chính thái độ của anh làm em phải nói. Nói ra em lại thấy mình nhỏ nhen quá. Mà không nói lại khổ cho em.
-        THÁI ÂM à, em cứ nói đi anh sẵn sàng nghe. Nhỏ nhen hay vĩ đại anh sẽ đánh giá. Miễn sao em nói ra tâm tư em thoải mái thì em cứ nói.
-        Anh à, chắc chắn rằng anh không biết. Nếu biết anh không đối xử với em như thế. Anh biết không, chính vợ anh THIÊN TƯỚNG đưa lá thư anh viết cho em…
-        Khoan, anh nhờ người khác đưa mà em.
-        Em không biết gì hết, ngày biết anh bị thương quay về, cũng chính là ngày chị THIÊN TƯỚNG đưa lá thư của anh với lời lẽ bộc lộ thắm thiết. Chị ấy kể, chị ta rất yêu anh, từ khi còn bé, lúc anh còn học tiểu học.
Chị ta chờ anh nguôi ngoai, vơi bớt nỗi buồn mới dám bày tỏ. Chị ta nói, em cho chị một cơ hội thử nghiệm. Em dại dột nghe lời chị ấy xúi bậy. Nếu thử nghiệm không thành công THÁI DƯƠNG vẫn là của THÁI ÂM đấy mà. Càng chứng tỏ THÁI DƯƠNG thương THÁI ÂM nhiều hơn. THÁI ÂM vẫn không bị mất. Thế rồi em viết mấy chữ, bản thân em làm điều gian dối đó, có quen đâu, em nhấn mạnh chữ ĐÍNH HÔN, tùy anh muốn hiểu sao thì hiểu, vì đính hôn còn có thể từ hôn mà anh. Không ngờ anh buông xuôi dễ dàng đến thế.
-        Em chẳng hiểu tâm trạng mặc cảm tự ti của thương binh như thế nào. Đồ ngốc.
-        Em lại thơ ngây hình dung anh tìm em, làm một trận cho rõ trắng đen. Cũng là một thử nghiệm của riêng em. Vô tình em đánh mất anh mà không biết. Trở thành 1 người cao thượng bất đắc dĩ. Thôi cũng được đi, ai ngờ anh lại nhìn em với ý nghĩ khác. Em hy sinh vì chị ấy, lại mua lấy sự khinh thường của anh, khiến em cảm thấy không an lòng. Nói ra điều này vợ chồng anh có chuyện gì em lại càng ân hận. Rõ ràng chị ấy quá yêu anh.
-        Thôi em đừng bận tâm chuyện ấy. Không có chuyện gì xảy ra đâu. Trong khi anh thất vọng vì em, bạ ai anh cũng có thể yêu dễ dàng. Em dại dột ghê. Thôi em đừng khóc nữa, em là giáo viên, người ta để ý cười chết. Học ở đấy rồi trở thành giáo viên ở đấy cũng thú vị chán.
-        Thú vị gì anh, ngôi trường đầy ắp kỷ niệm của 2 đứa mình, nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm hết. Mười năm trường rồi còn gì. Ngày anh đi em dành dụm được một số tiền làm 2 chiếc nhẫn, để sau này anh về có sẵn để làm lễ đính hôn với em, cho bằng chị bằng em, em đoán hoàn cảnh khi anh về sẽ gặp khó khăn.. Em thường đeo chiếc nhẫn của anh, nay em tặng để anh kỷ niệm. Ôi! Bao toan tính rốt cuộc chẳng thành.
THÁI ÂM rút chiếc nhẫn từ ngón tay giữa của mình ra, từ tốn đeo vào ngón tay áp út của THÁI
DƯƠNG, trên chiếc nhẫn khắc chìm chữ FIANCÉE. (Chiếc nhẫn này của nam đeo, nó thuộc giống cái, nghĩa là hôn thê. Không có thêm chữ E đằng sau là nghĩa hôn phu dành cho nữ, tức là có người đàn ông đính hôn)
-        Bây giờ anh muốn gọi em là gì cũng được.
-        Tất nhiên không thể xem em như người bạn được. – THÁI DƯƠNG tát yêu lên má THÁI ÂM – Hóa ra anh là người diễm phúc. Anh ân hận từ lâu nghĩ không tốt về em. Biết nói gì đây, em cao quý quá. Anh thật tình mong em gặp người cao quý hơn anh mới xứng đáng, anh tự xem anh quá tầm thường so với em. Chiếc nhẫn anh giữ làm kỷ vật, tình em anh ấp ủ trong lòng.
Chúng tôi chia tay nhau trong nỗi lòng quyến luyến. Trên đường đạp xe về lại làng quê, tôi đưa ngón tay đeo nhẫn vào miệng dùng răng tháo nó ra. Và thả vào túi ngực áo. Tối hôm ấy cũng như thường lệ. Tôi ngồi vào bàn để viết như hằng đêm, vợ tôi cũng ngồi gần đấy chung một bóng đèn. Tất nhiên tâm hồn tôi không thoải mái, cứ nhìn ngọn đèn dầu hao nghĩ, nghĩ, nghĩ… cũng không hề nghĩ rằng, vợ tôi theo dõi tôi từng cử chỉ.
Sực nhớ đến chiếc áo hồi chiều có chiếc nhẫn kỷ niệm, tôi vùng dậy đi tìm. Bất ngờ THIÊN TƯỚNG vợ tôi nói: Có phải anh đi tìm chiếc nhẫn phải không?.Nàng thong thả lấy chiếc nhẫn từ túi áo bà ba của nàng, từ từ điềm đạm cầm tay tôi và đeo vào ngón tay trời dành để đeo nhẫn. Buồn rầu nói. Chiếc nhẫn thật, và tình yêu của người ấy đối với anh cũng chân thật. Chỉ có em giả dối với anh thôi… Anh cứ đeo nó vào đi đừng tháo nó ra.
Thế rồi nàng òa lên khóc tức tưởi. Chỉ trong một ngày có đến 2 người đàn bà khóc lóc trước mặt tôi. Trong tôi, tôi cảm nhận rằng người nào cũng yêu tôi chân thật. Từ đó, chiều về  tôi cảm thấy lòng tôi ấm lại hơn.
Người viết lại câu chuyện chính là tôi. Lúc đó cũng buộc miệng nói, một thương binh diễm phúc. Sau đó chúng tôi thảo luận về bài ca Nhớ Người Thương Binh câu;
       “Ư hừ hừ” là gì? Là tiếng rên của thương binh. Câu.
      Chàng về, chàng về nay đã cụt tay.
      Máu đào đã nhuốm trên thây bao nhiêu quân thù.
       Chúng tôi nhất trí câu nói bịa đặt. Bực mình nhất là câu cuối, nên viết là.
       Chiều về, nhớ chiến trường xa.
       Nhớ từng đồng đội cùng ta tung hoành.
       Cái tình như thể anh em…
-        Đúng chưa? Không có đồng đội không khéo thành tử sĩ. Cựu chiến binh cũng nhớ đến đồng đội nói gì đến thương binh.
-        Nhưng anh ở giới nào mà nhận xét đúng như thế.
-        Hà hà… vì tôi có đồng đội là … là thương binh.
                                                                             
                                                          HẾT.

Người viết chỉ muốn chứng minh là Mệnh tốt không bằng Thân tốt. Thân tốt không bằng Hạn tốt. Và muốn cảnh báo đến các bạn rằng. “VŨ KHÚC thủ Thân vi hạ cách” là thế đấy. Tất nhiên VŨ ấy gặp thêm KHÔNG KIẾP KÌNH HÌNH KIẾP SÁT mới ra nông nỗi. SÁT PHÁ ngộ KHÔNG KIẾP mang họa thì có. Phá Quân trong trường hợp đi với Sát tinh là bị bắt, bị trói, bỏ thây trận tiền, là bọn liều mạng, liều thân không đúng lúc. Thất Sát cũng thế thôi là bị giết, bị thất kinh, kinh hoàng thì có.  Chỉ có SÁT PHÁ
giỏi mới bắt được, giết được. Chả lẽ có kiếp nạn lại thành công? Bị ép, bị đè, bị buộc thôi cũng ngộp thở… Không Kiếp là gì? Là không ngờ mà gặp nạn may ra là không ngờ tránh được nạn. Muốn không ngờ mà cướp được ư? Chuyện đó cũng dễ và cũng khó, chắc chắn dễ bị bắt, bị giết thì có. 

  • Nhật Duật Nhật Duật
    Chúc Bác cùng gia đình, Vui khỏe, vạn sự như ý.
    • Bửu Đình Bửu Đình
      Ủa cháu cũng lên đây, viết vài chữ trên blog cháu để bác đưa vào gia đình đọc thêm 50 bài nữa. Nếu đã có nick khác thì thôi.
  • Private comment
    • Private comment
      • Private comment
        • Zeus Zeus
          • Zeus
          • Nov 21, 2012 1:02 PM
          Những bài tử vi của bác thật lạ, cháu cứ phải đọc đi đọc lại hoài mà vẫn không chán. Cám ơn bác đã chia sẻ những bài học này. Chúc bác và gia đình luôn dồi dào sức khỏe !
          • Bửu Đình Bửu Đình
            Chiều vui hãy nói chiều vui. (Dương +Tam Minh)
            Chiều buồn hãy nói chiều ni tôi buồn. (Dương +Tang Khốc)
            Chiều nay tôi thấy giận hờn. (Dương + Linh Hỏa)
            Khi tà dương xuống ai buồn, hơn ai? (Dương Đà Lưu Hà)
          • Zeus Zeus
            • Zeus
            • Nov 22, 2012 1:51 AM
            Những người cứ coi tử vi là bí mật, Bác phá cho lộ ra hết những cái to lớn. Còn cái nhỏ bé li ti thì để lại. HÌ Hì ! Người nào âm thầm học thì sẽ học được những cái to này. Cái li ti bác cất trong kho rồi.
            Hôm nay cháu có nhật hạn Bính Tuất, Thiên phủ tồn triệt ngộ không kiếp việt, trùng với cung quan của bác. Cái kho để dành đã được lộ ra những tai họa không ngờ để thất Sát cháu học vì cháu không biết tai họa là gì. Cháu tên thật là Bá Đạt bác lại là Bửu Đình.
            Bác quan tâm học trò bác, còn học trò bác muốn học thì phải làm việc lưu lại những cái Bác đã dạy. Thằng nào mà dại dột cự tồn là 1 sai lầm vì đó là cái to lớn mà Bác đã âm thầm sắp xếp, gửi gắm để học 1 cách nhanh chóng và khoa học.
            Cháu mới ngộ ra được hôm nay đó Bác. Khoái quá nên múa rìu.
            Hi vọng cháu học được những kiến thức to to và be bé từ bác. Cám ơn Bác
          • Bửu Đình Bửu Đình
            Thật ra những cái li ti, không thể nói đến hoặc chưa nói đến. Trên nguyên tắc giáo dục phải nói cái đại cương trước. Ví dụ trong sử học cấp 1 chỉ học đại cương và chấp nhận các huyền thoại, cấp 2 học sâu hơn. Lên đại học được quyền phân tích. Thánh Gióng có hay không, phần nào có phần nào không.
            Bác chẳng học qua khoa sư phạm nào. Khi viết bài BẠCH HỔ viết đại cương như thế nào. Đi sâu thì viết ra làm sao. Và có nên phơi bày ra tất cả hay là không. Được cái gì và mất cái gì. Dù muốn hay là không phải viết đại cương. Rồi từ đó mới viết chuyên sâu được.
        • Private comment
          • tan tan
            • tan
            • Nov 21, 2012 12:23 AM
            Nhân ngày nhà giáo,chúc Bác Bửu Đình an khang,sống lâu trăm tuổi...là người không quen nhưng đã đọc nhiều bài của Bác .
            Nhất tự vi sư,bán tự vi sư,
            Cám ơn Bác nhiều!
            • Bửu Đình Bửu Đình
              Hôm qua đúng vào thời điểm cháu gởi comment, bác cũng tắt mạng. Bác cám ơn cháu. Bác biết rất rõ nhiều người âm thầm học, đọc có nhiều người thô..
              Hôm qua đúng vào thời điểm cháu gởi comment, bác cũng tắt mạng. Bác cám ơn cháu. Bác biết rất rõ nhiều người âm thầm học, đọc có nhiều người thông minh tự đọc tự hiểu. Vì những người nghe một biết mười không hiếm trong xã hội. Nếu cháu và rất nhiều người có ý tốt đến đây học TV, tất có những người đến đây với ý xấu. Đáng tiếc là phải nói điều đó ra.
          • nghi ngờ nghi ngờ
            Nhất tự khả vi sư
            Hồ dễ vô lượng ngữ
            Cung chúc Nhật hỷ sự
            Cẩn tấu: Đại Tôn Sư.
            • Bửu Đình Bửu Đình
              Hà hà lời chúc lúc nửa đêm,. vào lúc 22 giờ cách đây mấy phút thôi, nhận 1 tặng phẩm rất bất ngờ từ phía bắc gởi vào, qua đường bưu điện mới lối chứ.. Giờ từ phía nam chơi chữ Tàu. Không biết có Hóa Kỵ tại Mệnh không mà chơi nick Nghi ngờ.
              Có bao giờ cháu nghĩ rằng "nghi" là "nên" chăng. Nên nghi ngờ chính mình đừng nghi ngờ thiên hạ tội cho người ta nhé. Dù sao cũng cám ơn "nghi ngờ" không quên tình sư đệ là được.
          • thinht thinht
            Nhân ngày nhà giáo Việt Nam, cháu bác cùng gia đình mạnh khỏe, an khang thịnh vượng.
            • Bửu Đình Bửu Đình
              Cám ơn cháu những người mới gia nhập gia đình Tử Vi Ứng Dụng.
              Trước mắt nên nghĩ rằng đây là môn giải trí vô hại.
          • xuan
            xuan
            • xuan
            • Nov 20, 2012 8:04 PM
            Nhân tri sơ tính bản thiện.Con người có giữ được cái thiện căn đó hay không một phần lớn công lao của người thầy.Nhân dịp 20/10 kính chúc bác sức khỏe,chúc cho tâm nguyện của bác sớm thành hiện thực.
            Vâng.Cảm ơn bác người thầy trong muôn vạn người thầy vĩ đại của chúng con.
            • Bửu Đình Bửu Đình
              Thú thật, bác không biết cháu là ai. Kể ra khá nhiều học viên chính thức, bán chính thức. Rồi trong gia đình, ngoài gia đình. Rồi thay tên đổi nick... Bác nhận lời chúc của cháu, mong sao các trò sớm giỏi, làm rạng danh môn phái. Thế là đạt sở nguyện.
          • Bửu Đình Bửu Đình
            Những câu chúc tụng đầy lạc quan nè.
            Bác Bửu Đình thân mến
            Nhân ngày nhà giáo Việt Nam cháu xin chúc Bác cùng toàn thể gia đình những điều tốt đẹp nhất.
            Được là học trò của Bác là một vinh dự cho cháu và rất nhiều người khác.
            Với cháu biết và hiểu được tử vi ứng dụng là một điều quá may mắn, cháu có thể hiểu được mình, được người và hiểu được cuộc sống.
            Tử vi ứng dụng thật tuyệt vời. Nó cho cháu một cái nhìn tổng thể về cuộc sống và hiểu được bản chất của bất kỳ vấn đề nào.
            Nếu nhiều người Việt hiểu được Tử vi thì chỉ một thời gian ngắn nữa thôi đất nước này chắc chắn sẽ là một cường quốc lớn trên thế giới.
            Cháu thật lòng cảm ơn Bác người thầy vĩ đại nhất cuộc đời cháu.
            • Private comment
              • Private comment
                • Vuong Vuong
                  • Vuong
                  • Nov 20, 2012 3:19 PM
                  Chúc sư phụ sức khỏe,nhiều niềm vui nhân ngày 20/11^^
                  • Bửu Đình Bửu Đình
                    Chào đẹ tử. Người học trò có số phận không may. Vì thế sư phụ luôn luôn bên cạnh đệ tử, để ít ra có 1 niềm tin, niềm vui để chờ đợi. Cho dù đó là những con chữ, những bài học phải đau đầu vì nhớ thôi cũng đủ mệt.
                • xuyen xuyen
                  • xuyen
                  • Nov 20, 2012 2:53 PM
                  Cháu kính chúc Bác, người Thày đáng kính của TVƯD cùng gia đình sức khỏe, hạnh phúc nhân ngày 20/11. Cháu đã và đang nhận một khối lượng kiến thứ..
                  Cháu kính chúc Bác, người Thày đáng kính của TVƯD cùng gia đình sức khỏe, hạnh phúc nhân ngày 20/11. Cháu đã và đang nhận một khối lượng kiến thức khổng lồ từ Bác, đã và đang cảm nhận rất rõ ràng rằng mỗi con người sinh ra đều có số phận, một điều mà trước đây cháu đã không tin. Cuộc sống có quá nhiều điều kỳ diệu từ khi cháu biết đến TVƯD. Cháu chân thành tri ân Bác.
                  • Bửu Đình Bửu Đình
                    Số phận là thế, an vui thôi cháu ơi! Đôi khi chẳng biết trách ai, giận ai. Càng đi sâu vào TVUD tuy rằng tính phức tạp rất cao nhưng chúng ta vẫn có h..
                    Số phận là thế, an vui thôi cháu ơi! Đôi khi chẳng biết trách ai, giận ai. Càng đi sâu vào TVUD tuy rằng tính phức tạp rất cao nhưng chúng ta vẫn có hướng giải quyết rất dễ. Quan trọng là chúng ta đi đúng hướng hay là không. Mặc dù cháu mới tiếp cận TV nhưng bác thấy cháu rất tiến bộ.
                • nhock nhock
                  • nhock
                  • Nov 20, 2012 2:36 PM
                  Cháu kính chúc Bác cùng gia đình luôn ngập tràn hạnh phúc và niềm vui nhân ngày lễ 20/11,và Bác mãi mãi là người Thầy tuyệt vời nhất của gia đình TVƯD Bác nhé!
                  • Bửu Đình Bửu Đình
                    Cháu là nhockool đúng chưa? Nhiều nịck, lại nhiều tên thật nhớ thôi cũng đủ oải. Bác vừa chỉnh cháu vào nhóm gia đình để đọc được 272 bài đấy.
                • haiyentlvn73 haiyentlvn73
                  Nhân dịp 20/11 cháu kính chúc Bác luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và tìm được nhiều niềm vui hơn trong nghĩa vụ cao cả mà Bác đã chọn. Một bộ Tướng Tuần Vũ Triệt đủ sức làm cho mọi người nể trọng. Xin cảm ơn sư phụ lần nữa đã truyền đạt cho cháu và mọi người những kiến thức vô giá. Bác giữ sức khỏe nhé.
                  • Bửu Đình Bửu Đình
                    Cám ơn cháu nhé. F18 có hình của cháu và BT đó. Đưa vào phần ca nhạc để kỷ niệm.
                    TUẦN TRUNG cả cung Nô luôn quá sướng, cho các đệ tử, trong đó có cả cháu đây. Ngày xưa suýt chết vì bảo vệ bạn bè, điêu tàng héo úa vì che chở cho đám Tang Môn. Ôi! khổ theo số phận gánh vác.
                  • haiyentlvn73 haiyentlvn73
                    Bác nói cháu mới sực nghĩ ra, cháu cũng Tuần Trung cung Nô. Hèn chi cháu cũng làm nhiều điều mà nghĩ lại thấy mình cũng lạ với chính mình luôn. Nhưn..
                    Bác nói cháu mới sực nghĩ ra, cháu cũng Tuần Trung cung Nô. Hèn chi cháu cũng làm nhiều điều mà nghĩ lại thấy mình cũng lạ với chính mình luôn. Nhưng đôi khi cũng hãnh diện với chính mình. Lá số chính mình mà mình còn không để ý. Học trò này tệ quá.
                • Toan Toan
                  • Toan
                  • Nov 20, 2012 10:59 AM
                  Cháu kính chúc Bác và gia đình ngày 20/11 đầy niềm vui và hạnh phúc.
                  • Bửu Đình Bửu Đình
                    Cám ơn Toàn nhé. Bên nớ giờ là ban đêm, bên ni là ban ngày. Ngủ 1 giấc dậy là có F đấy.
                • toiditimtoi toiditimtoi
                  Nhân ngày 20/11 xin chúc thầy và gia đình dồi dào sức khỏe hạnh phúc luôn tràn ngập niềm vui.
                  • Bửu Đình Bửu Đình
                    Cám ơn cunhai nhé. Tôi đi tìm tôi thì dễ thôi. Tôi đi tìm người để thương yêu, để hẹn hò, hờn trách... mới khó. Vì VŨ KHÚC nó xuất hiện một khúc thôi, một lúc thôi, lại giỏi lánh tránh... Cho nên tìm chính mình là dễ nhất. Từ dó ta có nên trách người hay là không. Vì sao ngươi lại tránh ta. Chúc cunhai tìm được chính mình, khi tìm được chính mình tức mình chỉ gặt hái trong cái cho phép mà thôi.
                • Bửu Đình Bửu Đình
                  Nhân ngày 20/11. Người viết chân thành cám ơn các bạn là học viên chính thức hoặc không chính thức đã gởi mail và comment với những lời chúc chân thành. Có bạn đã gởi cách đây 5 ngày:
                  Con kính chào BÁC BỬU ĐÌNH.
                  Thưa BÁC con thấy mình thật may mắn và vinh hạnh vô cùng khi được là lớp học trò đầu tiên của BÁC. Từ khi dăng ký học TỬ VI ỨNG DỤNG và được BÁC chấp nhận con có thêm một người THẦY đáng kính, và cũng từ đó trong lòng con tự nhận mình có thêm hai BÁC nữa là thành phụ mẫu lục thân! Nghĩa vụ làm con, con xin được ít nhất là "sống tết - chết giỗ" BÁC nhé !
                  Nhân ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM con xin kính chúc THẦY BỬU ĐÌNH luôn khỏe mạnh, an vui, may mắn, hạnh phúc!
                  Con chào THẦY.
                  - Ý chà chà… Có người đã vội nghĩ tới ngày giỗ của tui rồi. Thôi thì sau này H. lấy ngày sinh nhật của sư phụ kỷ niệm giùm đi.
                  • Jax Jax
                    • Jax
                    • Nov 20, 2012 8:59 AM
                    Nhân ngày nhà giáo Việt Nam, chúc bác luôn mạnh khỏe và hạnh phúc để luôn mang lại cho chúng cháu nhiều bài viết hay và bổ ích ^__^
                    • Bửu Đình Bửu Đình
                      Ừ thì, những bài viết gần đây nhất, bóng gió nói với cháu rằng: Tất cả chỉ là ám ảnh mà thôi. Đó là HÌNH DIÊU Y đấy. Cháu có Tử Vi tại Mệnh mà. Nói đến một người lại nhớ mơ hồ lá số của họ trong đầu... hì hì. Đòi hỏi trí nhớ rất tốt đấy ạ.
                    • Jax Jax
                      • Jax
                      • Nov 25, 2012 4:11 PM
                      ôi, bác vẫn nhớ lá số của cháu cơ ah? bác nói làm cháu bất ngờ quá... trí nhớ của bác hơn đứt bọn trẻ như cháu rồi!!!
                      về những chuyện kia thì cháu vẫn luôn cố gắng hướng mình đến cách nghĩ thoáng và lạc quan nhất, có điều đôi lúc rảnh rảnh không tránh khỏi nghĩ ...linh tinh thôi, bình thường cháu ít khi nghĩ đến mà cũng không lấy đó làm chuyện gì quan trọng lắm.
                      không biết tương lai thế nào nhưng hiện tại về tinh thần cháu vẫn ...trên mức trung bình ạ :D
                      cuộc đời vẫn còn nhiều việc khác để làm, để quan tâm mà, phải không bác ? ^^
                      cách giải thích các bộ sao của bác so với một vài tài liệu mà cháu đọc thì đúng là có nhiều điểm bất ngờ và cũng đúng bất ngờ nữa.
                      cháu vẫn đang tà tà ngâm cứu thôi (trí nhớ cháu dạo này như bị lão hóa mất rùi) >_< nhưng vẫn hi vọng hi vọng và hi vọng sẽ có một ngày xa xa đủ 'tầm' để hình dung ra được bác giỏi đến thế nào ... hi hi
                  • Ngọc cẩn Ngọc cẩn
                    Nhân Ngày Nhà Giáo VN, cháu xin Chú luôn dồi dào sức khỏe và an lành
                    • Bửu Đình Bửu Đình
                      Cám ơn NC nhé. Đúng là sức khỏe rất quan trọng, và an lành cũng rất quan trọng. Có thể an tâm được chăng khi bên tai luôn luôn có tiếng la hét, khóc lóc... Hồn vía đâu mà làm cái gì.
                  • nguyen nguyen
                    Thấm thoát đã gần hết năm, quãng đường đã đi qua cũng sắp kết thúc. Vậy là con đã làm học trò của thầy được 17F rồi, ngày đầu học Tử vi còn nhiều bỡ ngỡ và mù mờ,nhờ sự chỉ bảo của thầy mà đến lúc sắp hết quảng đường nhìn lại cũng thấy đã ngộ ra nhiều điều sáng tỏ. Biển học vô bờ, biển Tử Vi thì không những vô bờ mà còn vô hình. Con chúc thầy luôn mạnh khỏe, tiếp tục truyền lại kiến thức để TVUD sống mãi và phát triển. Chúc thầy luôn mạnh khỏe !!!
                    • Bửu Đình Bửu Đình
                      Cám ơn con. Tử Vi đòi hỏi trí nhớ tốt, óc suy luận nhanh nhạy. Và từ từ thấm sâu và dần dần sáng tỏ từng vấn đề một. Đòi hỏi 5 năm, với điều kiện đi đúng hướng. Hiểu lầm hiểu sai có người dẫn lối đi nhanh hơn. Càng đi sâu càng thú vị, mặc dù biết trước mắt cả vạn cách cục cũng không đáng ngại. Khi ta nắm vững lý thuyết.
                  • Private comment
                    • Private comment
                      • Cn Cn
                        • Cn
                        • Nov 19, 2012 7:20 PM
                        Nhân ngày nhà giáo Việt Nam kính chúc Bác luôn mạnh khỏe và truyền đạt nhiều kiến thức tới thế hệ sau
                        • Spam comment
                      • Văn Thiên Phạm Văn Thiên Phạm
                        nhân ngày Hiến Chương Nhà Giáo,con xin chúc Bác an lành ạ!
                        • Bửu Đình Bửu Đình
                          Cám ơn người xa lạ nhé.
                      • tu bi h tu bi h
                        Xin tri ân Sư phụ nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Kính chúc Sư phụ sức khỏe và luôn giữ ngọn lửa nhiệt tình truyền đạt cho lớp hậu thế những kiến thức tử vi có một không hai
                        • Bửu Đình Bửu Đình
                          Cám ơn TBHX nhé những ngày ở H. Nội vẫn còn nồng ấm trong tôi. Đang bận lắp ráp F.
                      • Bửu Đình Bửu Đình
                        Người viết quyết định gởi F18 đến các bạn vào lúc 16 giờ ngày 20/11, đề ngày phát hành 15/11. Công việc kéo dài đến gần 24 giờ mới xong. Cho nên các bạn không nên nóng lòng, mau hay chậm liên quan đến tìm mail, tìm mật khẩu, tạo file (mỗi người mỗi file), chuyển file tự chạy và gởi đi. Chỉ cần lầm mật khẩu có thể lầm cả 1 dây chuyền. Trong 17 lần gởi đi , F17 gởi đi tâm tư rất ổn định nhất, thế mà cũng có người bị lầm mật khẩu đấy. Nói như thế, người viết cũng nôn nóng gởi đi, cũng như biết rất rõ các bạn đang nóng lòng đợi chờ. Nhất là các câu hỏi được giải đáp trong F.
                        • Private comment
                          • Private comment
                            • Private comment
                              • Private comment
                                • Private comment
                                  • thinht thinht
                                    Hức. Cháu Vũ Khúc thủ thân ôm Kiếp Đà, Phá Quân thủ Mệnh ôm Không Kình Hình có chăng chỉ được Phá Quân cư Ngọ giống Quan Vũ. Quang tèo cháu rồi. huccc
                                    • Bửu Đình Bửu Đình
                                      Coi bộ bắt đầu hiểu rồi đấy. Sở dĩ có bài Thương Binh là viết cho cháu đọc đấy. Kỳ công là thế, bài này có thể gây ngộ nhận, đối với lớp trẻ. Không biết thương binh nào. Thương binh thời kháng chiến chống Pháp đấy, về sau miền nam vẫn ưa chuộng. Đã là thương binh thời gọi chung là thương binh cả. Đâu có ai phân biệt trắng đen, xanh đỏ. Người viết rất xúc động khi nghe bài này… vì mình cũng từng bị thương.
                                      F18 đang căng thẳng về thời gian. Nhưng ghét những sai lầm nói bậy bạ vô tình làm hại người khác. Chưa kể gây hiểu lầm làm điều bậy bạ, tù tội oan ức.
                                      Quan Vũ kiêu hùng trung hiếu vẹn toàn từng bắt, giết khoảng 17 viên dũng tướng sau đấy cũng bị bắt (tính ra 2 lần bị bắt, một lần bị Tào Tháo bắt) và bị giết do không khuất phục bởi tướng Đông Ngô là Tôn Quyền.
                                      Quan Vũ rất linh hiển. Ngài được thờ khắp nơi do tính trung thực. Mỗi lần diễn viên hát bộ đóng vai Quan Công phải ăn chay, xa vợ nhiều ngày trước đó. Dễ hộc máu mà chết.
                                      Đáng tiếc lá số ngài nghiên cứu kỹ vẫn không phù hợp với không gian thuở ấy. Người xưa dựng lá số rất giống.
                                    • thinht thinht
                                      Cháu cảm ơn bác ạ! hjhj. Cháu cũng đã hiểu ra nhiều rồi bác ạ!
                                  • BONG BONG
                                    • BONG
                                    • Nov 16, 2012 12:13 PM
                                    Vậy là chỉ có Sát Phá đắc ý mới trị được KK. Ngoài ra có Triệt giúp phòng tránh. Thiên Tướng do bản tính tương trợ nên không sợ KK, tuy nhiên cũng nhiều trường hợp vì tương trợ kẻ xấu mà mắc nạn. Nói chung không có sao nào vượt sao nào tuyệt đối cả. Mọi thứ đều phải cân nhắc xem cán cân nghiêng về bên nào. Làm sao để cân nhắc, cháu lại phải Lót dép học tiếp rồi.
                                    • Bửu Đình Bửu Đình
                                      Sợ cháu hiểu lầm hiểu sai. Dễ hiểu là Mệnh có Sát Phá giỏi, đắc ý (tức là không có KHÔNG KIẾP nhé) đi qua hạn KHÔNG KIẾP dễ dàng. THIÊN TƯỚNG là kẻ tiếp tay, tương trợ chơi tốt với KHÔNG KIẾP. THIÊN TƯỚNG thì sợ TRIỆT thôi. Mỗi sao sợ mỗi cái khác nhau.
                                    • BONG BONG
                                      • BONG
                                      • Nov 17, 2012 12:34 AM
                                      Cháu cám ơn bác. Đúng là cháu hiểu sai ý này thật. May mà có bác nhắc.
                                    • Bửu Đình Bửu Đình
                                      Cứ lấy lá số Quang Trung nè, Quan Công nè và cả tui nữa là biết Sát Phá Tham nào sợ KIẾP với KHÔNG sợ KIẾP. Sát Phá Tham không có Kiếp nạn. Giỏi lắm gặp KK đi với các chính tinh yếu còn lại. Chứ còn nằm với ai nữa. Vấn đề có nên sử dụng bọn KK hay không mà thôi. Quang Trung là người sử dụng Đồng KK đó. Chuyện dễ như thế không chịu hiểu.
                                  • Văn Thiên Phạm Văn Thiên Phạm
                                    thưa Bác! vầng thái dương là Thiên Lương có phải chăng?
                                    • Toan Toan
                                      • Toa
                                      • Nov 16, 2012 5:55 AM
                                      Dù gì thì thấy những người thương binh cũng rất thương tâm ...

                                    Đăng nhận xét